image banner
Những người lính đời thường
Lượt xem: 0
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ. Những chàng trai ngày ấy, nay đã là những ông lão với mái đầu bạc trắng. Giữa cuộc sống thường nhật, có những người lính đang lặng lẽ viết tiếp cuộc đời mình bằng sự tử tế. Đó là những người lính người con của xã Xuân Dương đã cống hiến một phần máu thịt cho Tổ Quốc, giờ đây họ may mắn trở về quê hương vẫn mãi ký ức đó và tiếp tục cống hiến xây dựng cho quê hương.

    Với họ, hòa bình không phải là điều gì xa xỉ. Đó là tiếng gà gáy sáng, là khói bếp lan tỏa, là cái nắm tay của vợ và nụ cười của cháu thơ sau những ngày bão lửa.

    Nhưng trong những khoảng lặng của tuổi già, quá khứ vẫn thường ùa về. Đó là những ngày rừng sâu, là những đêm canh giữ biên thùy và cả những người đồng đội đã mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi.

    Ông Hoàng Xuân Hòa thôn Đồng Xuân, xã Xuân Dương cũng là người lính may mắn được trở về địa phương, ông tâm sự: "Có những đêm nằm ngủ, tôi vẫn nghe thấy tiếng pháo. Nhưng khi tỉnh giấc, thấy gia đình sum vầy, tôi hiểu rằng cái giá của hòa bình đắt đến nhường nào. Tôi sống cho cả phần của những người bạn không trở về..."

    Có những ký ức nằm lại trong những cơn mơ. Đó là tiếng gọi của đồng đội trong đêm, là cái đói, là những bức thư tình chưa kịp gửi, và cả những đồng đội mãi mãi ở tuổi đôi mươi.

    Trở về với đời thường, họ không mang theo hào quang của người chiến thắng. Họ mang theo sự kiên nhẫn, lòng vị tha và tình yêu đời được tôi luyện qua lằn ranh sinh tử.

    Vết sẹo trên cơ thể có thể mờ đi, nhưng vết sẹo trong tâm hồn là minh chứng cho một thời hoa lửa. Họ là những người anh hùng thầm lặng, không cần sự tung hô, chỉ cần sự bình yên cho thế hệ mai sau.

    Chiến tranh đã kết thúc, nhưng hành trình "tử tế" của họ vẫn tiếp diễn mỗi ngày. Những nốt trầm của người lính già chính là bản nhạc đẹp nhất, ngân vang mãi giữa cuộc đời bình yên hôm nay.

    Họ bước ra khỏi cuộc chiến, mang theo cả sự kiên cường và lòng bao dung. Họ dạy cho thế hệ sau biết trân trọng bát cơm đầy, biết yêu lấy từng gốc lúa, bờ tre vì biết rằng, cái giá của hòa bình đắt đến nhường nào.

    Vẫn là đôi bàn tay ấy, từng nắm chắc tay súng để bảo vệ biên cương, nay run run thắp nén nhang cho những người bạn không bao giờ già đi.

    Không cần bia đá, không cần huy chương sáng chói. Cuộc đời họ chính là bản anh hùng ca thầm lặng nhất, viết nên bằng sự tử tế và tình yêu cuộc sống sau những ngày máu lửa.

    Ông Lô Minh Tâm ở thôn Nà Chang, xã Xuân Dương tâm sự ngày đó, chúng tôi chỉ nghĩ đến ngày mai. Giờ đây, mỗi buổi sáng thức dậy thấy trời xanh, thấy cháu con vui đùa... với tôi, đó đã là phần thưởng lớn nhất của đời lính. Ông luôn tưởng nhớ lại những người đồng đội đã từng chiến đấu thời ấy giờ ngẫm lại chỉ còn văng vẳng vài câu thơ nhớ về đồng đội ngày ấy”

    Đất nước hòa bình những người lính cũng chỉ một mơ ước giản dị đất nước hòa bình trở về sum vầy cùng gia đình, cây ngô, con gà con lợn…thật bình dị là điều hạnh phúc nhất của mỗi trái tim người lính đã dành trọn cho Tổ Quốc linh thiêng./.

Tác giả: Lương Nga

Space;

Thống kê truy cập
  • Đang online: 1
  • Hôm nay: 1
  • Trong tuần: 1
  • Tất cả: 1

TRANG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ XÃ XUÂN DƯƠNG TỈNH THÁI NGUYÊN
Cơ quan chủ quản: UBND XÃ XUÂN DƯƠNG
Địa chỉ: Thôn Khu Chợ, xã Xuân Dương, tỉnh Thái Nguyên
Điện thoại: 0987539879
Email: dongnv.ubndxd@thainguyen.gov.vn
Chịu trách nhiệm nội dung: Nông Văn Đông
Ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin từ website này./.